DÒNG SÔNG TRI THỨC
Chào mừng bạn đến với "vcdk08.forumvi.com".
Bạn hãy ủng hộ forum bằng cách đăng kí làm thành viên nhé! Việc đăng kí rất đơn giản và không cần phải kích hoạt!

Sau khi đăng kí, bạn hãy đăng nhập và tham gia post bài ngay! Mỗi bài viết của bạn là một đóng góp quý báu cho Vcdk08 Forum!

Chúc bạn một ngày vui vẻ!

DÒNG SÔNG TRI THỨC


 
Trang Chínhdanh sách lớpCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
X-PAM WORLD
  • Pics & Top Posters
Top posters
Admin (169)
 
Truongap (38)
 
ông Đồ (30)
 
oliver (26)
 
mic_pro (24)
 
nyny (23)
 
thanhtuando (21)
 
bang lang tim (20)
 
nhumama (19)
 
chutyeu (18)
 

Share | 
 

 Con đường không về đích…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
fajbac
Thành viên mới
Thành viên mới


Tổng số bài gửi : 9
Join date : 15/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Con đường không về đích…   Sun May 15, 2011 9:55 am

Nhưng sao khi nghĩ lại về những ký ức của mối tình đầu mà
trong tim vẫn thổn thức mong đợi một điều gì đó mà ngay cả
đến bản thân ta cũng không thể giải thích nổi mặc dù mối tình
đầu không có được kết cục đi đến mốc cuối cùng .
Ngày ấy khi tôi mới bắt đầu vào học năm đầu tiên của trường
cao đẳng dệt may ,vào một buổi chiều khi chúng tôi đang ở trong
phòng của ký túc xá của trường tôi vẫn nhớ rất rõ anh đã
vào thăm em gái mình và khi vào đến cửa phòng anh đã hỏi thăm
lúc đó em gái anh không có trong phòng tôi đã là người nhanh
nhảu mời anh vào nhà ngồi để tôi đi gọi em gái anh về cho anh.
Khi em gái anh về phòng tôi thấy hai anh em anh gặp nhau rất
vui vẻ vì tôi biết anh là một người rất tâm lý ,rất thương và
lo lắng cho em gái của mình vì mẹ anh đã không còn chỉ còn bố
anh và các anh chị anh đã lập gia đình hết chỉ còn mình anh
và em gái anh đang học thôi. Sau khi gặp em gái anh xong anh chào
mọi người ra về lúc đó tôi cũng chào anh nhưng không hiểu sao
lần đầu tiên tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi cái nhìn đầu
tiên đó có lẽ giữa tôi và anh không bao giờ quên được ,từ ngày
hôm đó trở đi có lẽ trong tôi và anh luôn nghĩ về nhau mặc dù
giữa tôi và anh chưa tiếp xúc với nhau bao giờ.



Ngày ấy khi tôi mới bắt đầu vào học năm đầu tiên của trường cao đẳng dệt may (Ảnh minh họa)
Anh học trường HVQSHC năm cuối ,lúc đó tôi rất hồn nhiên vô
tư vì tôi chưa bao giờ yêu ai cả trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ
rằng khi nào ra trường công việc ổn định rồi mới nghĩ đến
chuyện đó, rất tình cờ có một hôm căng tin xuông gọi tôi lên
nói là lên nghe điện thoại tôi rất lo lắng vì tôi có cho ai
điện thoại ở căng tin bao giờ đâu mà tôi lại có điện thoại ở
đó tôi vội vàng chạy lên nghe thì mới alo thì đầu dây bên kia
nói “anh chào em anh là anh trai M …”
Lúc đó tôi cũng rất vui và nói chuyện rất hồn nhiên vì
nghĩ đấy là anh trai của bạn mình tại tôi không bao giờ nghĩ
giữa tôi và anh có thể tiến tới một cái gì đó vì tôi nghe em
gái anh kể anh học rất giỏi rất có trí tiến thủ so bì giữa
bằng cấp của tôi và anh thì chắc không bao giờ bố và các anh
chị anh chấp nhận tình yêu của tôi và anh vì thế mà tôi cũng
chỉ coi anh là anh trai của bạn thân tôi nhưng đúng là chuyện
tình cảm không ai có thể nói trước được và cũng không ai có
thể điều khiển được trái tim mình.
Anh đã thầm yêu tôi trước và từ đó anh sang phòng tôi chơi
thăm em gái anh nhiều hơn, tôi cũng cảm nhận được điều đó nhưng
tôi vãn chỉ coi anh là anh trai của bạn thân tôi mà thôi ,mỗi
lần anh đạp xe đạp sang phòng tôi chơi anh bảo em gái anh là khi
nào mà về quê hay sang trường thăm anh thì rủ tôi cùng đi nhưng
cũng có lần tôi đi có lần tôi ngại tôi không đi.
Những lần em gái anh sang thăm anh mà không có tôi đi cùng sau
đó anh lại gọi điện hỏi tại sao tôi không sang đó chơi tôi phải
viện cớ là bận em không sang được để khi khác em sang ,tôi biết
anh đã thầm yêu tôi nhưng anh không nói ra ,vào một buổi tối noel
khi mà cả phòng tôi chùm chăn đi ngủ thì bỗng có tiếng gõ
cửa lúc đó trong phòng có người ra mở cửa khi đó tôi nhổm dậy
xem là ai thì tôi nhìn thấy anh một mình anh bước vào và tôi
cũng cảm nhận được sự nỗi vất vả trời rét mà anh lặn lội
đến phòng tôi khi bước vào phòng anh vừa kịp chào mọi người
thì em gái anh đã tưởng anh sang đón về nhà thế là em gái anh
gập quần áo để về mà lúc đó anh cũng nhát gan không nói ngay
cho em gái anh biết là anh sang đây chơi để đưa tôi và em gái anh
đi chơi.



Lúc đó tôi cũng rất vui và nói chuyện rất hồn nhiên vì nghĩ đấy là anh trai của bạn mình (Ảnh minh họa)
Khi anh kèm em gái anh về đến nhà thì anh mới nói cho em gái
anh biết cả đêm đó giữa em và anh không sao chợp mắt được ,mấy
ngày sau thấy anh kể lại và rồi tình cảm của anh dành cho tôi
cứ mãi lớn dần ,những lần đi thực tập anh cũng gọi điện về
cho tôi và rồi anh ra trường anh được điều làm việc ở nơi rất
xa ,anh cũng lo lắng xa vời như vậy liệu tình cảm của tôi và
anh có đi đến đâu không?
Rất nhiều lần anh mời tôi lên chỗ anh làm chơi để xem nơi ây
có xây dựng được tổ ấm của chúng tôi không nhưng tôi đã từ
chối vì tôi biết anh có dành tình cảm cho tôi nhiều như thế
nào đi nữa thì cũng không thuyết phục được gia đình anh đồng ý
cho tôi và anh thành một đôi được vì thế mà tôi đã từ chối
,ngày ấy tôi đã mang mối tình đầu chưa nói trong lòng mình
rằng tôi cũng rất yêu anh ,khi tôi ra trường và tôi đã xin làm ở
một công ty gần nhà để thỉnh thoảng về nhà vui với mọi người
trong gia đình tôi lấp đi chỗ chống mà tôi dành cho anh nhưng
không sao lấp đi được nỗi nhớ mà tôi dành cho anh.
Tôi đã ốm mà bố mẹ tôi đã không biết tôi ốm bệnh gì nên
đã đưa tôi ra bệnh viện E khám các bác sỹ người trung quốc đã
khám cho tôi và bảo tôi bị tâm tùy suy nhược ,và rồi tôi nghe
mọi người nên tôi quyết định lập gia đình với người cùng công
ty tôi ,sau vài năm tôi cũng được biết qua em gái của anh là khi
biết tôi lấy chồng anh cũng rất buồn và trách tôi là sao không
cho anh biết và rồi 2 năm sau anh cũng lập gia đình với một
người làm nghề giáo viên. Nghề đó rất tương xứng với nghề bồ
đội của anh ,gia đình anh rất hài lòng.
Sau bao nhiêu năm tôi và anh không liên lạc mà chỉ quan tâm hỏi
thăm nhau qua em gái của anh thôi ,tình cờ vào hôm cuối cùng tôi
không làm việc ngoài Hà Nội nữa đứng đợi xe bus để về thì
gặp anh đi ra HN để nhập học anh lại học thêm sau đại học ,gặp
anh tim tôi như muốn nhảy ra ngoài lòng ngực những tôi vẫn bình
tình chào anh và anh cũng vậy anh nói với tôi trước đây không
bao giờ anh nghĩ vợ chồng là duyên phận nhưng bây giờ thì anh
cũng đã tin điều đó là đúng ,khi xe bus đến tôi đã chào anh ra
về và tôi luôn tự hỏi mình tài sao mối tình đầu lại khó quên
đến vậy .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Con đường không về đích…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DÒNG SÔNG TRI THỨC :: VCDK08 MEMBER :: Tâm sự tình yêu-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog