DÒNG SÔNG TRI THỨC
Chào mừng bạn đến với "vcdk08.forumvi.com".
Bạn hãy ủng hộ forum bằng cách đăng kí làm thành viên nhé! Việc đăng kí rất đơn giản và không cần phải kích hoạt!

Sau khi đăng kí, bạn hãy đăng nhập và tham gia post bài ngay! Mỗi bài viết của bạn là một đóng góp quý báu cho Vcdk08 Forum!

Chúc bạn một ngày vui vẻ!

DÒNG SÔNG TRI THỨC


 
Trang Chínhdanh sách lớpCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
X-PAM WORLD
  • Pics & Top Posters
Top posters
Admin (169)
 
Truongap (38)
 
ông Đồ (30)
 
oliver (26)
 
mic_pro (24)
 
nyny (23)
 
thanhtuando (21)
 
bang lang tim (20)
 
nhumama (19)
 
chutyeu (18)
 

Share | 
 

 Góc khuất của trái tim

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
fajbac
Thành viên mới
Thành viên mới


Tổng số bài gửi : 9
Join date : 15/05/2011

Bài gửiTiêu đề: Góc khuất của trái tim   Sun May 15, 2011 9:59 am

Cũng chính là sinh viên mà tôi đã quen anh, người mà làm trái tim tôi biết rung động, biết thổn thức, biết mong và biết nhớ.
Anh và tôi ở cùng xóm với nhau, chúng tôi biết nhau từ khi cả hai là
sinh viên năm thứ nhất, nhưng quãng thời gian tôi và anh yêu nhau thì
không nhiều, 1 năm 3 ngày. Vì ở cùng xóm với nhau, ban đầu lại không hợp
tính nên những lần nói chuyện với nhau là những lần đối đáp nhau, không
ai nhường ai, kém miếng khó chịu... Cứ thế, thời gian trôi đi cùng với
sự vun vén của mọi người trong xóm, chúng tôi nhìn lại mình và có tình
cảm với nhau từ bao giờ không biết.
Ngày nhận lời yêu anh, tôi vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận tình yêu đó
và chính anh cũng cảm nhận được điều đó qua hành động, việc làm của tôi.
Anh vẫn bên tôi và thời gian đã làm cho tôi yêu anh nhiều hơn. Anh
không lãng mạn được như những người khác. Yêu anh tôi không có những
buổi tối cùng dắt tay nhau đi dao, cùng nhau đi đến những nơi mình thích
hay chỉ đơn giản dành riêng cho nhau bữa ăn chỉ có 2 đưa... cũng đều
không có. Đổi lại anh quan tâm đến tôi theo cách khác, mỗi lần rửa bát
đều rửa cùng tôi, mỗi lần nấu cơm đều dành nấu cơm cho tôi, việc gì khó
cũng nhận làm hết. Với tôi chỉ vậy thôi nhưng đã thấy ấm áp và vui rất
nhiều, thấy rằng anh luôn bên tôi, quan tâm đến tôi.
Những khi mệt mỏi nghĩ đến anh là mọi điều đó tan biến hết trong tôi.
Nhớ quãng thời gian đang quen với cuộc sống sinh viên thì tôi phải đi
thực tập công nghệ sáu tuần, làm vất vả như công nhân mà ở nhà tôi có
phải làm vất vả như vậy bao giờ đâu. Được ngày nghỉ về gặp anh, thấy anh
là tôi khóc luôn, khóc vì mệt, khóc vì hạnh phúc, khóc để làm nũng với
anh khóc để được anh ôm vào lòng, bao mệt mỏi trong tôi tan hết. Có
những điều tưởng như đơn giản nhưng càng làm thổi bùng ngọn lửa tình yêu
của chúng tôi.



Ngày nhận lời yêu anh, tôi vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận tình yêu đó (Ảnh minh họa)
Mặc dù chúng tôi yêu nhau nhưng vẫn có điều gì đó mà tôi cảm giác là
mình vẫn còn trẻ con xem vào giữa làm tôi ít thể hiện tình cảm với anh.
Hay là do tôi ích kỉ sợ anh biết rằng tôi yêu anh nhiều hơn, sợ tôi phải
phụ thuộc anh, không được anh nuông chiều, không được làm nũng anh nữa.
Để đến nỗi mà anh nói với tôi rằng “không thấy bao giờ tự nhiên em nhắn
tin cho anh, không thấy bao giờ tự nhiên ôm anh nhỉ?”
Rồi anh ra trường trước tôi, anh về nhà mãi không xin được việc đi
làm. Quãng thời gian này là khoảng thời gian mà tình cảm chúng tôi bị
sứt mẻ. Anh nặng nề chuyện không xin được việc làm, tâm trạng không
thoải mái, rồi anh cáu gắt lây cả sang tôi, rồi những lần nói chuyện với
nhau thưa dần, anh cảm thấy cuộc sống vô vị, buồn tẻ và rồi cứ thế
chúng tôi xa nhau.
Những lần nói chuyện với nhau là những lần tôi khóc, nhiều lúc chỉ vì
lý do đơn giản mà tôi cũng khóc làm anh càng giận tôi hơn khi đang rối
bời vì công việc mà tôi lại như vậy. Anh xa tôi còn vì một lý do khác
nữa là sau khi ra trường một năm anh quay lại học liên thông tiếp 2 năm
thì cũng là lúc tôi ra trường, anh sợ tôi phải đợi lâu, sợ không đem lại
được hạnh phúc đến cho tôi. Trong khi tôi là con gái mà tôi còn không
tính toán như vậy, anh thì nghĩ cho tôi...
Kể từ đó là những chuỗi ngày của tôi là những buổi tối tôi nằm một
mình trong phòng khóc thầm, tôi sợ buổi tối, tôi sợ những lúc phải ở
trong phòng một mình. Hình ảnh của anh đã quá quen thuộc rồi, nó hiện
hữu trong tâm trí tôi và cả trong cuộc sống hằng ngày của tôi nữa, tôi
quen có anh làm giúp, quen có anh làm cùng, quen có anh mắng tôi lười
học, mắng tôi không được ăn món cà muối vì sợ tôi ho. Chỉ thế thôi, chỉ
từng ấy anh dành cho tôi thôi mà sao mỗi khi bên anh không cần nói gì
tôi vẫn rất vui, cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh và tràn ngập hạnh
phúc.
Tình cảm tôi dành cho anh là người đầu tiên, cái nắm tay cũng là lần
đầu và cả nụ hôn cũng là lần đầu dành cho anh. Thế mà chúng tôi lại xa
nhau, anh về nhà bận rộn với công việc không còn thời gian rảnh rồi mà
nghĩ đến tôi. Còn tôi vẫn còn đang là sinh viên nên có thời gian rảnh
nhớ đến anh, cứ thế là tôi lại buồn, mắt lại rưng rưng...



Những lần nói chuyện với nhau là những lần tôi khóc (Ảnh minh họa)
Khi còn là sinh viên không lo nghĩ gì đến cuộc sống sau này, cứ ngỡ
yêu là sẽ đến với nhau, nhưng đến khi anh ra trường rồi mọi suy nghĩ đó
không còn nữa, anh cuốn vào những suy nghĩ lớn hơn, sợ có học liên thông
xong cũng không có được công việc ổn định, cứ lông bông thì lại làm tôi
khổ. Ra ngoài cuộc sống mới biết phải tính toán, phải lo lắng nhiều
điều, mọi thứ không còn màu hồng như là sinh viên. Chính vì điều đó mà
tôi hiểu rằng một phần những mối tình sinh viên thường không đến được
với nhau. Vì khoảng cách, vì công việc, vì cuộc sống thay đổi.
Cuộc sống không phải bộn bề với những lo toan về đồng tiền, với một
công việc tốt, một mức lương cao thì chắc hẳn rằng không phải mình tôi
mà có rất nhiều đôi bạn nữa tình đầu là tình cuối!
Nếu thời gian có quay trở lại, tôi sẽ bạo dạn thể hiện mình yêu anh
nhiều như thế nào, nếu thời gian có quay trở lại, tôi sẽ mạnh mẽ hơn,
tôi sẽ không có những suy nghĩ lệch lạch, không nói những lời khiến anh
phải suy nghĩ để không phải xa nhau.. Nhưng thời gian có bao giờ chờ đợi
ai? Cuộc sống không bao giờ dành chỗ cho từ “nếu”. Khi đang ngồi viết
những dòng chữ này thì cũng là lúc tôi quen dần với cuộc sống cô đơn,
quen dần với cuộc sống quạnh vắng, quen dần với cuộc sống không anh. Tôi
không hối hận khi yêu anh, nhưng nếu được lựa chọn lại tôi sẽ không yêu
khi còn là sinh viên.
Sau khi ra trường tôi đủ lớn, đủ suy nghĩ chín chắn, đủ biết được
những khó khăn trong cuộc sống là như thế nào khi đó tôi sẽ yêu, sẽ vun
vén cho tình yêu mình thật hoàn hảo. Tôi và anh có duyên mà không có
phận. Nhớ đến anh là nhớ đến những kỉ niệm ngập tràn hạnh phúc, khóe mắt
tôi thấy cay cay. Giờ đây thật lòng trong thâm tâm tôi thầm chúc anh
tìm được công việc như mong muốn và có một cuộc sống tình thần tràn ngập
niềm vui và niềm hạnh phúc. Và tôi mỉm cười đón chào một cuộc sống mới.
Tuy giờ đây chúng tôi không còn là của nhau nữa, nhưng anh vẫn liên
lạc hỏi thăm tôi và tôi sẽ cố gắng sống thật vui vẻ để anh không còn cảm
thấy có lỗi với tôi vì anh nói anh đã có lỗi với tôi rất nhiều, đã làm
tôi khóc, đã làm tôi buồn. Những gì của anh, của tôi sẽ mãi là những kỉ
niệm đẹp, tôi xếp nó vào một phần của khối óc, một góc của trái tim.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Góc khuất của trái tim

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Mùa thu lại về
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DÒNG SÔNG TRI THỨC :: VCDK08 MEMBER :: Tâm sự tình yêu-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog